Trà sớm

Sáng nay tôi thức sớm, pha một ấm trà xanh trước khi mặt trời kịp ló dạng. Mùa hè nên sáng rất sớm, bầu trời đỏ rực hứa hẹn một ngày nóng bức – nhưng không khí lạnh của biển vẫn còn lưu luyến trong sương sớm, không mặc áo 2 lớp thì cảm giác vẫn buốt tới xương.
“bình minh nhất trãn trà…”
Trà Bắc ngon của một người bạn đặc biệt gởi máy bay, mang đậm hương vị quê hương. Loại trà này trên khắp Thế Giới không lẫn lộn vào đâu được, không hề có một tí xíu hương vị Tàu lẫn trong ấy. Bạn bè tặng trà rựu cũng nhiều, nhưng là thứ Oloong vo viên dù trồng ở Bảo Lộc thì vẫn không phải là trà Việt. Có 3 món ăn chơi kể ra ai cũng biết, đó là rựu gạo, thuốc Lào và trà Bắc – không lẫn lộn vào đâu được, cũng như dân Việt luôn có chai nước mắm trong bếp vậy.
Tôi cũng không phải ghiền trà, nói theo nghĩa của chữ “ghiền” thì quá rộng để kết luận ai đó, nhưng lại không đủ nghĩa để diễn tả cái ham muốn sâu xa của một người ngồi thư giãn bên ấm trà. Cái thú ăn chơi từ thượng lưu tới bình dân, từ ấm tử sa hàng hiệu cho tới ấm đất tách sành thì cũng vẫn phải có…trà. Tôi có một cái ấm đất sứt quai, phải lấy thun cột lại, chả biết từ đâu mà có, thiếu cả tách uống. Tôi lại thấy một mớ tách kiểu đáng lẽ phải nằm trong một bộ đồ sứ trưng bày đâu đó trong phòng khách sang trọng, nhưng lại mua được ở phiên chợ trời. Thế là đủ một bộ ấm chén.
Thói đời thường thấy những thứ khác biệt kết hợp nhau sinh ra dụng, còn những loại đồng bộ chỉ nằm trên kệ trưng bày. Giá trị khác nhau ở chất và lượng, sử dụng và trang trí, không ai có thể chê cái tách mẻ hay ấm trà đen dơ, vì đấy là những thứ có giá trị ở một chiều kích khác. Người lao động lấm lem bụi bặm lại xứng đáng được tưởng thưởng hơn bọn cậu ấm cô chiêu thơm phức sáng bóng. Cái ấm cái chén từ đất mà thành rồi cũng về lại với đất. Cái bộ trà tôi dùng mỗi ngày phải quý hơn bộ gốm sứ kiểu đời Minh chưng đâu đó trong viện bảo tàng, hay trong bộ sưu tập của đại gia nào đấy. Biết quý cái mình có, đấy là một kỹ năng sống quan trọng.
Tôi ngồi xuống, rót trà ra ly, trang trí nó bằng một vài lá rau mint cho tăng hương vị, thế rồi im lặng thưởng thức. Trà viễn xứ bên kẻ tha hương, vị và mùi, thời gian và không gian hòa vào làm một. Biết quý phút giây hiện tại, trân trọng cuộc sống và giá trị của chính mình, đấy cũng là Đạo vậy.
Advertisements

Áo đẹp, bạn rất tốt nhưng tôi rất tiếc…

Đàn ông bước sang tuổi trung niên chớm già bỗng cảm thấy thèm ăn diện đến lạ lùng. Đi siêu thị thấy áo quần đúng sở thích là cứ muốn mua sắm khi kinh tế đã cho phép – một phần là do yêu cầu của vị trí công việc. Tôi như một kẻ vội vã sống những ngày Hè sót lại, khi những cơn gió Thu đã chực chờ trước cửa.
Nhớ một thời trung học sống với phân bò và sữa chua, một thời đại học lam lũ với màu và mực, rồi thì ra trường sống thiếu thốn quá cũng chẳng nghĩ tới áo quần. Có gia đình rồi càng tệ, nhiều khi muốn mặc một cái áo mình ưa thích chứa đầy kỹ niệm của người xưa. Khi thì do công việc, người ta đem tặng mình những cái áo “dành cho dân làm farm mặc”, lắm món cũng cực kỳ sang trọng. Nhiều cái áo khoác cực tốt, rất mắc tiền mà ng ta chỉ mặc vài lần rồi vì lý do nào đó vất đi – có lẽ cũng không mấy tiếc, vì họ có ngàn bộ như thế. Tôi giặt ủi cẩn thận, xếp vào rương nhưng cũng chưa dám mơ có ngày được mang ra khoác vì đấy là loại trang phục dành cho giới làm việc cao cấp: bác sỹ hay kiến trúc sư hạng rất sang, lương hàng triệu đô. Làm sao một thằng đi làm mướn ngoài đồng với mức lương chưa tới chục đồng có thể vận vào, dù chỉ là để che mưa gió. Rồi người ta cứ cho và số áo quần ấy ngày một nhiều, chất đầy một rương lớn.
Dạo ấy tôi mặc đồ size 34 có khi lớn hơn, những món đồ trữ lại cũng chỉ vừa cỡ ấy, nhỏ quá thì mang cho từ thiện rồi. Trãi qua bao sóng gió trong vài năm, size mặc giãm dần đến 30 rồi 28, đến không còn cỡ nữa phải thắt nịt vào vì chả ai lại may đồ công nghiệp cho người ốm thế. Toàn bộ áo quần phải thay hết, từ L xuống XS, vứt thùng rác thì tiếc mà giữ thì chật nhà, cho không ai lấy vì…có ai nghèo hơn mình nữa đâu. Tự đi mua sắm mới biết tốn kém, lớn thuyền thì lớn sóng. Ngày mình không tiền thì mặc đồ cũ chả tốn xu nào, giờ rớ vào cái áo nào cũng tầm 20-50 đồng, đồ công sở càng mắc, mà cái thứ mình thích chả món nào dưới hàng trăm cả! Bọn chúng biết kinh doanh lắm, cái thứ không cần size thì rất rẽ, mà cái món nào đòi hỏi đúng size lại mắc gấp nhiều lần – anh muốn đẹp thì phải chi ra thôi.
Thế là nhớ tới mớ hàng hiệu dạo trước, hy vọng có món nào mặc vừa. Soạn ra một đống, nhớ tới câu “anh rất tốt nhưng em rất tiếc..” mà mình bật cười, vì chẳng thử vừa món nào cả. Những thứ ngày trước mình ao ước có cơ hội mặc, kiểu phối màu ấy, chất liệu vải ấy,…giờ cầm vào thấy sến sến ghê ghê. Mặc vào càng thấy xấu và giống pê-đê. Mới hay người ta lấy áo đẹp và sang để che cái xấu của thân mập xấu xí, còn mình thì tìm áo quần để nhấn sự khỏe mạnh rắn chắc, nên thứ nào càng đơn giãn thì càng hợp, dị ứng thứ lòe loẹt giả tạo. Đơn giãn mà đẹp thì giá đụng nóc nhà, cũng đành chịu chứ chả lẽ phơi da ra ngoài. Dành cả một buổi soạn lại mấy cái rương, sau đó chở cả xe đi tặng từ thiện, tiếc thời gian và không gian chứa mấy thứ này. Càng đau hơn khi cái kẻ từng thiếu thốn như mình lại phải mang áo đẹp tặng cho người khác! Có lẽ nơi nhận họ sẽ vui lắm, hàng hiệu còn mới toang mà. Sẽ có người mặc vừa, sẽ có người cảm thấy hạnh phúc vì phù hợp, vì may mắn. Còn tôi cũng thanh thản, căn phòng chật được thêm không gian, tự nhủ thầm rằng sẽ không bao giờ chứa thêm áo quần cũ nữa.
Có những bộ đồ rất tốt, xứng đáng được nằm trong tủ kệ sang trọng, nơi căn nhà bạc triệu hoặc được khoác lên người những công tử cô chiêu đại gia. Trên cái giá áo máng đầu cửa sổ, tôi chỉ treo đúng vài bộ đủ mặc, thích hợp. Những bộ ấy sẽ theo tôi đi làm, đóng góp vật chất cho xã hội. Vài bộ sẽ cùng tôi đem niềm vui tới cho người khác, hoặc đơn giãn là giữ ấm trái tim cô đơn trong mùa Đông sắp tới. Tôi đã đổi size và đổi tầm, áo đẹp ạ, bạn rất tốt nhưng tôi sẽ không tiếc nữa đâu.

Vẽ màu nước free

Thằng tôi không giỏi marketing tí nào, nhờ có cái Samsung 4 nên cũng tự quảng cáo cái dịch vụ “vẽ tranh màu nước” mỗi khi có dịp, mong kiếm thêm “mối”. Nhìn tranh thì ai cũng thích, rồi hỏi tôi đã kiếm được bao nhiêu tiền rồi? Sau khi nghe trình bày rằng người nhận tranh sẽ phải tự đi làm việc thiện tùy hỉ, thì người ta bắt đầu nhìn tôi…thương hại: người ta có thực đi làm từ thiện ko, người ta sẽ bố thí bao nhiêu. Có ng còn phân tích: mày vẽ mất 2 ngày, chi bằng đi làm lấy 2 ngày công tự đi làm việc thiện thì còn có phước hơn (nhiều tiền hơn giá trị bức hình). Người này buộc miệng nói “làm vài giờ kiếm vài trăm” khiến tôi tự nghĩ mình lao động quá cực khổ so với ng khác, mà chẳng được tiền.
Hồi chiều, đứa em khoe dạy thêm 1 giờ được $80 mà học trò lên đến 7 đứa, nó phải từ chối. 1 tuần dạy 1-2 ngày là hơn mình làm cật lực suốt tuần, mà đấy chỉ là bước khởi đầu, nó chỉ mới sv năm 1. Sau 4 năm ra trường, với tấm bằng Nha Sỹ, nó dư sức kiếm tiền triệu mỗi năm. Nhà có 3 đứa học Nha thì quả là có thể tự hào mà ngẩn mặt, vì tương lai chắc chắn…giàu. Mà có tiền rồi thì có thể làm những việc từ thiện lớn, muốn cho ai bao nhiêu mà chẵng được? Người ta đua nhau cười vào cái sự lầm lũi “nghèo mà đòi làm phước”, sống tốt thế để mà làm gì, chi bằng cứ làm giàu đã rồi sau này hẵng làm từ thiện. Người ta dìm cái tốt để vẫn sống vui với con đường của họ, đâu biết sự khác biệt: kẻ ở thượng tầng XH, kẻ đang bị hắt hủi sống dưới đáy không danh phận.
Cái thằng không có gì cả như tôi, sáng nay dừng xe trước cửa một căn nhà rất đẹp, trên đồi cao nhìn ra biển. Căn nhà có rất nhiều hoa và cây cảnh, chủ nhà chắc là ở mức thượng lưu. Sau một cú điện thoại thì trong nhà bước ra một phụ nữ trẻ tuổi da trắng tóc vàng. Cuộc gặp gỡ chóng vánh không đầy 1 phút, giữa một thằng VN không tiền không địa vị và một quý cô xinh đẹp đài các. Có nhiều tiếng cười và nước mắt, có sự hạnh phúc không nói nên lời. Không có khoảng cách giữa giàu với nghèo, màu da sắc tộc, nam nữ,…tất cả chỉ là con người và đều có những mất mát, đều xứng đáng được niềm vui. Bà mẹ trẻ măng ấy đề nghị một cái ôm để cảm ơn vì tất cả, một cái ôm để mọi khoảng cách đều tan biến đi, để rồi sau đó tiếp tục con đường của mỗi người.
Một tay Nha Sỹ triệu phú chưa chắc có thể khuyên ai đó đi làm từ thiện. Thằng tôi đi làm cả tháng cũng có thể không bằng tiền người ta chi ra khi được vừa lòng. Tiền của ai thì phước của ng nấy, càng làm việc tốt thì họ càng giàu, và gieo được nhân tốt về sau. Tôi bị chê ngu, vì vừa mất 2 ngày làm việc, mất công sức lẫn màu và giấy, không được thêm tiền mà cũng ko có thêm phước báu gì. Cái có được là ở cái giây phút quyết định, tôi đã đồng ý nhận công việc khó khăn này, khi tự lượng sức mình không kham nổi nhưng vẫn cố gắng. Ở cái tích tắc ấy, cái Thiện đã thắng cái Tham, thay vì có thể đòi công xứng đáng, tôi chỉ đòi một điều kiện rất đơn giãn.
Trên đường về, tôi ghé vào tiệm Mỹ Thuật, mua thêm cọ và màu tốt hơn, sẽ đăng lại quảng cáo. Nếu có ai yêu cầu vẽ “không tiền” tôi cũng sẽ nhận ngay không đắn đo! Cái tôi được cũng không có gì to tát: mỗi lần nhắm mắt lại là có thể làm hiện lên rất nhiều cách phối hợp màu, cứ như là mình vẽ trong tưởng tượng, hoặc đang xem 1 video clip dạy vẽ, trong đó mình chính là…người hướng dẫn! Cứ mỗi lần vẽ là mỗi lần tôi học được thêm rất nhiều điều mới, trên trang search hiện ra hội vẽ Màu Nước gần nhà, cứ như là có “ai đó” đang dẫn mình đi từng bước dài.
Tranh màu nước là thứ rẽ mạt, chắc chắn không thể làm giàu. Thế “ai đó” muốn tôi làm gì?

Xu 10 cents

1779827_697048990333741_1422758857_n

Tôi là một đồng xu 10cent EUR, ra đời ở xa tít tận Châu Âu. Chỉ vì cái số phận mà cha mẹ khắc trên mặt khi sinh ra, tôi chỉ có giá trị bằng nửa cục kẹo, chẳng thể đổi một ly café hay một miếng bánh mì mỏng. Tôi chỉ được dùng như xu lẻ, chỉ hơn thằng em út 5c, dù rằng tôi cũng có màu vàng gold quý phái. Những người anh chị khác cũng cùng một màu da, cùng một chất liệu nhưng có vóc dáng to hơn và con số khác nhau, tuy chúng chỉ mang số 1 hoặc 2 nhưng lại có giá trị hơn tôi gấp 10 hoặc 20 lần.

Chỉ khác nhau có mỗi cái số mà đứa thì được nâng niu cẩn thận trong túi ấm, còn đứa thì bị vứt bỏ lăn lóc kém giá trị, xem như gánh nặng.

Tôi đã từng đi qua rất nhiều tay, có bàn tay trắng trẻo mềm mại nhưng lại cầm hờ hửng chực quăng đi cho khuất mắt. Có bàn tay chai sạm nứt nẻ nhưng trân trọng run run của người hành khất vô gia cư. Số phận của tôi gắn liền với sự bần cùng chứ không như những người bà con xa làm bằng giấy, chúng thường nằm ngăn nắp trong những ví da đắt tiển của giai cấp thượng lưu. 

Dù thế nhưng anh em út chúng tôi, những con số 5, 10, 20 cũng thường được gom lại để tạo thành những điều lớn lao. Khi chúng tôi nằm trong “heo đất” của những đứa bé, mỗi ngày được chúng tới thăm, nhìn và lắc để xem đã gần đủ để thực hiện những ước mơ nho nhỏ chưa. Rồi chúng tôi cũng nhiều lần nằm trong ngăn kéo những gia đình thất nghiệp, khi ông bố phải vét từng xu nhỏ để tính xem gia đình còn cầm cự đến đâu.

Tôi từng đi nhiều nước khác nhau, chu du vòng quanh Châu Âu chán chê thì một ngày nọ, tôi tình cờ bị quên lãng trong ví của một du khách xứ sở Kangaroo. Đến nước lạ, tôi tưởng càng trở nên vô giá trị hơn bao giờ hết thì tình cờ trùng hợp, tôi có ngoại hình và màu sắc rất giống loại xu 2 đồng ở nơi này. Người ta bèn dùng tôi trong những lúc lẫn lộn, kẹp vào một đồng xu khác để tôi mang giá trị 2 đồng!

Từ một thứ kém giá trị, bỗng nhiên tôi bị mang một giá trị hơn cả chục lần trước đây, trở thành đồng xu lớn nhất. Tôi bỗng dưng đổi đời, thành một thứ gì đó khác hẳn, được trân trọng dù chỉ trong thoáng chốc.

Người chủ mới sau khi về nhà nhìn kỹ lại thì thường văng ra nhiều tiếng nói khó nghe, rồi tới phiên hắn cũng tìm cách tống tôi đi, vô tình vờ như tôi là đồng 2 đô nào đấy. Và cứ thế tôi được trao đổi, mang trên mình con số và giá trị khác nhau. Khó mà nói hết cảm giác vừa mới được quý giá lại trở thành vô dụng, rồi lại được “phục hồi tệ bạc” để đưa đi nơi khác tiếp.

Ai cũng thở phào nhẹ nhõm khi thấy tôi lọt vào túi người khác. Hai đồng chỉ đủ mua một ký táo, nhưng chẳng ai muốn bị thiệt thòi và cũng chẳng ai cảm thấy có lỗi gì. 

Rồi một buổi sáng nọ, ở một phiên chợ trời, tôi lọt vào túi của một người. Khi móc tiền ra trả cho phần rau cải, anh ta chợt nhận ra cái giá trị thật của tôi. Người ấy chỉ mĩm cười rồi cho tôi vào một túi khác.

“Xin lỗi đồng xu nhé, mi sẽ không còn được ra ngoài chợ nữa. Mi sẽ trở lại đúng giá trị thực và ta cũng có giá trị của mình”

Trăng già

“…Hai mươi giấc tốt, hai mốt nửa đêm..”

Trăng quá rằm thì mọc trễ, không còn sáng tỏ nên phải chờ mọi người đi ngủ hết mới dám ló đầu ra. Trăng hơn mười tám đã già, người hăm mươi mấy vẫn là xuân xanh. Người quá hàng ba như mình thì gọi là lỡ thời, chưa già mà cũng chẳng còn trẻ trung gì nữa.

Nhìn trăng viễn xứ bỗng nhớ cụ Lý:

“…Ngẩn đầu nhìn trăng sáng, cúi đầu nhớ cố hương”

Trăng nơi đây sáng lắm, vì bầu khí quyển không có nhiều khói bụi như ở SG. Chiều chạy xe đường nông thôn, thấy trăng non nhú lên đỉnh đồi, chưa tròn đã sáng vằng vặc, cứ như những cô thiếu nữ 13-14 Úc vừa trỗ mã con gái – chẳng biết e thẹn là gì. Trăng trời quê hương không sáng lắm, nó chỉ lờ mờ soi rọi trên ánh đèn đường và che khuất bởi những tòa cao ốc mọc lộn xộn. Muốn ngắm trăng đẹp, phải lên đồi hay ra biển, nhưng khổ thay đồi và biển đều chẳng thuộc quyền sỡ hữu của người dân.

Thuở nhỏ, mấy tuổi đầu tôi đã biết đọc thơ Đỗ Trung Quân: “trăng tròn như quả bóng, đứa nào đá lên trời…” hoặc lớn hơn tí nghe câu hát Trịnh “trăng muôn đời thiếu nợ mà sông không nhớ ra..”. Cũng là trăng đó mà người này nhìn thấy là cánh diều là quả bóng, người nọ nhìn ra cái thân phận của một kiếp người – chỉ là cái nhìn theo tuổi tác và sự trưởng thành.

Trăng ngày bé cho tới giờ vẫn cứ thế, chỉ có con người là khác xưa, không còn mơ mộng nữa, nhìn trăng chỉ cúi đầu…

“Trăng ơi trăng rất tệ, mày đi nhớ chóng về…”

Hoa xoan nở

 

“..Nhưng em ơi một đêm hè

hoa xoan nở, xác con ve hoàn hồn..” (Nguyễn Bính).

 

Vậy là một mùa hè mới lại về, hoa xoan nở đầy đường, đi đâu cũng hít thở được cái mùi thơm ngạt ngào ấy. Ban đêm mùi thơm càng dậy mạnh, mở cửa đi dạo ra đường lúc 9g tối mà trời còn hửng sáng – do địa lý gần cực Nam bán cầu, ngày dài dần khi vào Hè. Bên này không có ve mà khí hậu cũng khô chứ không oi bức như bên VN, nếu có ve thì chỉ sau một ngày nó cũng thành xác khô – nói gì là hoàn hồn. Tác giả ngụ ý con ve để nói lên tình cảnh của một con người, cả một đời có mấy ngày gọi là vui, sống lầm lũi như zombie, có xác sống mà đã để chết mất cái (tâm) hồn.

 

 

Đó là chuyện ngày trước, ngày nay và sau này khi còn nhân loại thì đấy cũng chỉ là “chuyện thường ở huyện”, bản chất con người là vậy. Tôn giáo bảo vệ cái thuyết “linh hồn trường cửu”, quy định khắt khe của xã hội và những bộ mặt đạo đức cùng tôn giáo đã giết chết linh hồn của con người ngay từ khi còn rất trẻ. Con người đã bị tước mất quyền được sống, ở các nước phương Tây có cái “Human Right” từ là “quyền con người”, nhưng cả Đông và Tây chưa hề có quyền tự do trong tư tưởng. Bạn phải bị buộc vào một tôn giáo hay thể chế chính trị nào đó, nếu không có thì càng tệ hơn. Nhà tôi trọ ở trên đầu dốc, đổ xuống lưng chừng là một cái nhà thờ cũ còn đẹp nhưng không thấy ai lui tới nữa. Biết có cư dân mới đến, các ông đạo cũng đến mời mọc lôi kéo, phải từ chối ghê lắm – viện cả cái quyền tự do tôn giáo ra – họ mới chịu để cho yên.

 

 

Hoa xoan nở khắp con đường, phủ cả căn nhà nhỏ cũ nát và cả cái thánh đường vắng vẻ kia. Hoa mùa nào cũng nở, lúc thì hoa vàng, tím sẫm, tím nhạt, đỏ,…nở vô tư tự do không khuất phục bất cứ quyền lực nào. Chẳng có Chúa hay Phật nào cấm được chúng nở rộ tưng bừng. Ong bướm bay rộn ràng, tích lũy cho nhiều mật để rồi có người nào đó sẽ cướp lấy đi, ai quan tâm chứ, con ong chỉ biết cắm đầu vào làm – hoặc hưởng thụ – cái thiên chức tự nhiên của nó. Tôi nhớ một câu chuyện ngụ ngôn kể rằng: có một người phải đu một cọng dây, phía trên thì có hai con chuột đen trắng đang gặm, phía dưới có con thú dữ đang chờ. Trong hoàn cảnh ngặt nghèo thế mà trông thấy một trái dâu dại, hắn bẻ cho vào miệng nếm ngon ơi là ngon.

 

 

 

Câu chuyện có nhiều lý giải khác nhau, người đang sống trong cảnh ngàn cân treo chuông lại là người trông thanh thản nhất. Những chuyện sau lưng và trước mặt cứ việc tới, còn trong lúc này thì chẳng có ai cấm được tôi đi dạo thưởng thức mùi hoa xoan liêu trai – kể cả ông Thánh bị đóng đinh treo trong nhà thờ phía xa kia.

29-10-14

Nuôi chó lạc

Vậy là có thêm một thành viên nữa trong nhà, chó tới nhà giàu thì sướng mà tới nhà nghèo thì cùng chịu khổ với nhau. Chú chó con này trông mập mạp và “có học”, chẳng biết lý do gì mà đứng trước cửa của club bóng bàn hoài không chịu đi. Tuy đói meo nhưng vẫn thích giỡn với bọn trẻ, 3-4 đứa đòi đem về nuôi nhưng đều nhận được lý do từ chối – rất chính đáng từ phụ huynh. Con mình cũng đi không nổi, cứ nài nỉ hoài, thế là mình ra điều kiện: nếu nó chịu ăn cốm rang thì sẽ tìm cách – chó phải ăn như chủ, ăn thịt bò ai dám nuôi. Nào ngờ nó ăn sạch bắp rang và uống hết một chén nước, hóa ra nó đói mấy ngày nay rồi, chắc là lạc chủ lâu lắm. Loại này không phải là thứ mắc tiền, cũng không to lớn hung dữ lắm, đem về cho ăn cơm trộn đậu với rau cải, nó ăn sạch – thế là phải duyên nợ với nhau rồi.

 

 

Nhưng đó là một con chó rất khôn, chỉ trong 3 ngày đã biết lạ quen và có chỗ ngủ ngoài hiên, biết đi tiêu tiểu đúng nơi và biết nghe tên của nó. Có thể ra lệnh cho ngồi hoặc nằm xuống, đòi cái gì không được thì buông chứ không làm khó. Vậy là lần đầu tiên mình có một con chó… Tây, ngoan và biết chơi giỡn giống như trong film vậy. Người ta nói “giúp thú, thú trả ơn,..” ai cho con chó đói ăn thì sẽ là bạn của nó suốt đời. Vòng đời loài chó cũng hơn 10 năm, nhưng đó là một thời gian dài nhiều thay đổi lắm, nhất là với những kẻ “mất gốc” như mình. Nuôi thêm con chó tức là đặt thân phận của mình thấp hơn một bậc nữa, ở cái xứ mà chó quý hơn đàn ông, nhất là đàn ông da vàng. Chó không có bảo hiểm, rủi bệnh thì tốn đủ thứ tiền, còn hơn chu cấp cho một đứa con.

 

 

Ờ thì mày cũng có một mái nhà và 3 bữa, còn tương lai ai biết được. Thân phận của một người rời bỏ quê hương cố bám lại xứ Úc, còn tệ hơn là một thứ con ghẻ, không một quyền lợi gì mà còn có thể bị đuổi về bất cứ lúc nào. Con chó lạc chủ còn có thể mang lên Council hoặc ra Pets shop, thế nào cũng có cái ăn chốn ở, chỉ thiếu bạn thôi. Còn con người thì sao? Tôi có nhiều người bạn đang sống ở xứ “thiên đường mù” và mơ tưởng tới một nơi tươi sáng hơn, đó là ước mơ chính đáng lắm. Sống trong gia đình mà cha mẹ tệ bạc ăn nhậu không lo lắng cho đàn con, lại còn vắt kiệt và đánh đập chúng nữa thì ai mà chẳng phẩn uất. Nhưng dù sao đi nữa thì đó cũng là nơi cuối cùng để trở về, cha mẹ có tệ bạc thì vẫn còn giành cho con một chổ ngủ, trên đầu con chó. Nơi xứ người cười nói xởi lởi, nhưng chỉ cần trở mặt một cái là lọt tuốt xuống đáy, còn tệ hơn tội phạm. Tội giết người bên Úc còn được có chổ ở đàng hoàng, police không dám nói nặng lời nữa. Công dân tốt chưa chắc được xem trọng, chỉ sơ xãy là người ta có cớ để đuổi về nước, như cái thứ cùi hủi dịch hạch sợ bị lây lan. Đó là một xã hội bất ổn ngay từ gốc, dù phồn vinh nhưng cực kỳ dễ đổ vỡ.

 

 

Nhưng dù là như phải đi trên băng mỏng, thanh đao treo lơ lửng trên đầu, với con người thì phải sợ, còn với con chó thì chỉ cần một cái thùng đầy nùi ghẻ và cơm đủ no. Con chó vô tư không bao giờ biết lo, không bao giờ phải đau lòng, chỉ có cuộc sống lạc quan ăn ngủ và chơi . Xem ra mình còn phải học ở con nhó nhiều lắm.

 

26-09-14