Đánh cờ

-Checkmate!
-……….
Thôi lau nước mắt đi và xếp lại bàn cờ khác con ạ, chỉ là một ván cờ thôi mà. Cha biết con không còn nhỏ để ham thắng thua một ván cờ, mà vì tiếc nuối một thế trận mà con đang hơn về mọi mặt. Chỉ một nước đi sai là đánh đổi cả bàn cờ, cho dù trong tay có đầy đủ các quân mạnh cũng không thể nói trước tàn cuộc ai thắng ai. Chỉ một đối thủ mà có biết bao nhiêu là cạm bẫy, để con hiểu rằng hơn người ta chưa chắc là thắng. Khi con lớn lên bước ra ngoài XH có hàng muôn vạn mối quan hệ, phải chơi cùng lúc rất nhiều trận đấu sinh tử – mà luôn phải tuân theo cái luật khắc nghiệt “hạ thủ bất hoàn”.
Di sai một nước trả giá bằng một cuộc cờ, tính sai con toán bán con trâu. Yêu lầm một người thì lỡ một thời, cưới nhầm thì mất một đời. Chỉ có ván cờ là chúng ta có thể bắt đầu lại như lúc khai cuộc, ngoài ra không có gì quay lại lúc ban đầu nữa, không ai tắm hai lần giống nhau trên dòng sông đang chãy. Con người không thể lột da sống lại, thời gian cứ trôi mãi theo một đường thẳng. Ván cờ có thể sắp lại như cũ nhưng người chơi đã bước qua một tâm thức khác. Không có ván cờ nào kết thúc giống nhau, dù tất cả đều bắt đầu lại bằng một cách như nhau.
Đừng bao giờ đánh giá thấp các thế cờ thiếu quân, vì ít nên gọn và tiện lợi. Nhiều mà chồng chéo cản trở nhau thì có khi càng mau bí. Có nhiều thế cờ chưa mất quân nào đã thua cuộc. Cha chấp con đến nửa số quân, khởi đầu cực kỳ bất lợi nhưng vẫn ngoan cường chiến đấu. Sống hơn nửa đời người, cha hiểu rõ rằng các cuộc đối đầu thường không bao giờ cân sức, chỉ có kẻ ngày càng mạnh hơn mới là người chiến thắng cuối cùng. Bên chấp luôn luôn là bên giỏi hơn, nên ngoài đời người nào càng bị gặp khó khăn trở ngại thì ta hiểu đấy là một kỳ thủ xuất sắc – đang phải chấp nhận cái luật đời cân bằng: người giỏi bao giờ cũng phải chấp điểm.
Con tốt đi đến cuối bàn cờ được phong Hậu, đấy là phần thưởng xứng đáng cho một quân cờ chỉ có thể tiến từng bước một – không bao giờ được lùi. Đôi khi ta cũng buộc phải làm một con chốt nhỏ: chỉ còn biết nhắm mắt dò từng bước tới trước, không còn con đường nào khác nữa. Một quân chốt rất dễ trở thành quân thí, nhưng 2-3 con đan xéo với nhau lại thành một đội hình vững chắc khó ai cản nổi. Những người nguy hiểm nhất là những kẻ không có gì để mất, nên quân chốt mới là quân đáng sợ nhất. Con đòi chấp quân Hậu, nhưng nếu là Cha thì sẽ chỉ cần xin 4 quân tốt xen kẻ nhau là đủ thắng. Mất đồng đội kề bên thì một con chốt trở thành cực kỳ yếu ớt, vì thế sau này nếu con có trong thế cờ thí, thì đừng bao giờ để mất đi những “quân cờ” thân cận mình nhất.
Con thua trong khi đang say men chiến thắng, chỉ một nước đi sai lầm phải trả giá rất đắt. Hãy nhớ bài học này vì con sẽ gặp lại mãi trong cuộc đời. Nên biết rằng quân Vua có thể bị mất bất cứ lúc nào, quân Hậu chỉ vì quá ham ăn nên bị sập bẫy rất dễ dàng. Cái câu “dại gì không đớp” là một suy nghĩ rất…ngu, người ta không ăn lại mình ngay nhưng “há miệng là mắc câu”, lỡ ngậm rồi thì đâu thể nhả ra được nữa. Người ta gài cho mình ăn ít thì mình vẫn còn cẩn thận, khi quen tay quen miệng thì mới sinh ra chủ quan. Người chơi cờ giỏi cũng như võ sư: kẻ địch có thể đánh mình 10 chiêu, ta chỉ cần đánh lại 1 chiêu là thắng – vì đánh trúng ngay tử huyệt.
Trên bàn cờ, quân gì cũng có thể mất được, trừ Vua. Nên biết, “đối tác” của con cũng suy nghĩ tương tự: hắn có thể tặng con bất cứ thứ gì, chỉ cần lấy lại của con một món: đó là cuộc đời của mình. Cha trả lại con cả bàn cờ, mình đánh lại, nhớ chơi khôn ngoan hơn trước nhé!

Cờ hòa

-Nè, cha đã đi qua lại 2 lần rồi mà con vẫn không làm gì hơn được, lần nữa là hòa – theo luật – nhé! Dĩ nhiên là con muốn thắng, nhưng chấp hết cả nửa số quân như cha thì chỉ cần hòa là đủ rồi. Với con thì để cho hòa là thất bại, với cha lại là thành công, tùy vị trí mà ta có cảm thấy trân trọng kết quả hay không.
Đôi khi hòa là một chiến thắng vẻ vang nhất của cả hai đấu thủ, nhất là trong cuộc sống gia đình. Nhà nào luôn giữ được cái “hòa” khí giữa vợ chồng, anh em và cha mẹ, thì đấy là gia đình thành công. Rồi con sẽ thấy, người cầm hòa mới thực sự giỏi hơn kẻ chiến thắng. Trong mối quan hệ song phương, chỉ cần có một kẻ thắng thì kẻ kia sẽ phải chịu thua, và thế là chỉ còn lại một người – cuộc chơi chấm dứt. Đôi khi có một người giỏi kềm chế, biết vượt lên quật đối thủ lúc thế cờ đang thất, biết kềm bản thân lại lúc đang hưng, cứ luôn giữ thế cờ hòa để cuộc vui cứ kéo dài mãi. Chiến thắng thì dễ thôi, cầm hòa mới là khó nhất.
Có một đôi bạn già không thân lắm, cãi cọ nhau suốt nhưng ngày nào cũng uống trà chơi cờ với nhau, hôm nay ng này thắng, mai người kia được, đa số là huề,…Rồi một người ra đi trước, lúc đám tang mới biết đấy là một kỳ thủ vô địch lúc trẻ. Người còn lại ngồi thẩn thờ tự hỏi sao ta lại có những trận thắng với bạn, để rồi ngộ ra cái chữ tình to lớn bao la. Trong đời, thành công nhất là tìm được người bạn như thế.
Trong tiếng Việt, chữ “hòa” rất rộng nghĩa. Người đắc được chữ Hòa không nhiều, bởi vì họ nhắm đến chữ Được hơn. Ít ai hiểu rằng, Hòa tức là không ai bị Thua thiệt, mà đã không mất gì thì tức là cả hai đều “được” cả.
Con chơi cờ ngày một giỏi hơn, khi con càng thắng nhiều thì cha càng giãm số điểm chấp, cho tới ngày con phải chấp ngược lại – đấy là cái thiệt thòi của kẻ giỏi nếu muốn có bạn chơi. Rồi thì con sẽ cảm thấy cha quá yếu, không còn hứng thú chơi nữa, ngoài kia sẽ có các đấu thủ xứng tầm. Con sẽ thích thử thách bản thân bằng những người giỏi hơn, đồng thời cũng sẽ có nhiều kẻ khác muốn hạ con xuống. Con sẽ không bao giờ nhớ những trận đã thắng, và cố quên đi những bàn thua, kỹ niệm đẹp nhất vẫn luôn là những lần thua hụt cố gắng cầu hòa – nhờ thế mà con vẫn có thể bước đi tiếp. Người tốt với con nhất không phải là kẻ giúp con thắng cuộc, mà chính là kẻ rộng lượng mở cho con một đường hòa.
Chúng ta ai cũng chơi một ván cờ lớn với Tử Thần, hơn thua với nhau cuối cùng thì cũng về tay của Hắn cả. Thần Chết thích thắng những kẻ “chiến thắng”, thích lấy đi một lần, nên thường nhắm vào những kẻ đang “có” nhiều. Những ai giỏi cầm hòa, sẽ dần tập được khả năng “tàng hình” qua mặt với thần Chết. Giống như bàn cờ chỉ còn con Vua, nhưng bắt hoài vẫn không bí. Cầm hòa với Thần Chết là làm chủ sinh tử, biết trước ngày hết dầu tắt lửa, chủ động bước về phía hư vô trong sự chúc mừng của Quỷ Vô Thường – tán thưởng một trận cờ đẹp, ta tự đấu với mình.

Thế cờ chốt đổi xe

Các bạn có biết tại sao cảnh sát ở các nước Phương Tây không dám đàn áp người biểu tình ôn hòa không? Vì cái uy tín của lãnh đạo dẫn tới quyền lợi của họ. Đàn áp biểu tình sẽ làm mất thể diện của Đảng đương nhiệm (nước đa đảng) và kết quả là sẽ mất ghế hoặc bị cắt các nguồn viện trợ từ nước ngoài. Thời VNCH, dân CS Trí Thức đi biểu tình phải nói là gan dạ, nhưng họ cầm chắc cái Kim Bài Miễn Tử, vì trên cái thế cờ Thí Chốt Mất Xe – đàn áp người biểu tình thì cả TG họ sẽ lên án, đồng nghĩa Mỹ sẽ ngưng viện trợ QS vào. Nhờ vậy mà có rất nhiều phong trào phản chiến trong Nam hồi ấy, từ Nghệ Sỹ, Trí Thức tới Nhà Chùa (không có Kito giáo). Đó là những hình ảnh đẹp, những bài ca hào hùng mà tới nay chúng ta vẫn còn nhớ.

Các bạn có biết vì sao chúng ta vẫn còn “dễ thở” khi chỉ có TNXP (dĩ nhiên là có rất nhiều CA và QĐ giả danh trà trộn vào chỉ đạo) chứ không phải Chính Danh Công An và Quân Đội ra đàn áp? Vì họ không dám đánh động cho cả TG biết chuyện, bọn rãnh hơi ấy mà xía vào thì mất nồi cơm của lãnh đạo. Đây cũng là thế cờ Thí Đổi, vì vậy nguyên dàn Chốt cứ….ủi tới, ai đánh cờ giỏi sẽ hiểu chuyện tiếp theo là gì. Tuy nhiên, chả ai muốn bạn bè anh em mình trở thành con chốt thí đầu tiên, vì chúng ta biết “chốt sang sông” thì giá trị cũng tương đương con Xe “cụt”, đổi…uổng lắm. Vì có Pháo Giăng và Trực Xa, nên Tướng không dám nhúc nhích. Bù lại, bọn Xa Pháo Mã được phép hoành hành. Để bảo vệ con Chốt trên bàn cờ, chúng ta cũng phải có những thế khác. Vd như các anh Võ Sĩ, Bảo Vệ, Quân Đội tốt, Gymmer,..ngầm đi theo bảo vệ phụ nữ và trẻ em (con Mã). Các bạn nào ốm yếu thì cứ sẵn camera và nhanh chân chạy rồi về nhà bắn từ xa (con Pháo). Bạn nào làm cty nước ngoài thì cứ treo khẩu hiệu ngay nơi làm việc, đổi wallpaper, đổi screen dt,…Thế cờ chúng ta hiện nay chỉ có rất đông Chốt và Pháo Mã, thiếu con Xa. Nên biết, con Chốt đi hết bàn cờ sẽ được phong Hậu, nhưng để bảo vệ cho nó là điều không dễ dàng gì.

Tôi không cơ bắp và cũng nhát đụng chạm, võ công chỉ đủ để tự vệ và…chạy. Nhưng tôi có cách bảo vệ từ xa cho các bạn: tôi sẽ đeo huy hiệu hình Cá Xanh lên áo, bất kể lv hay chơi thể thao. Tôi có đệ tử đa quốc gia (ít nhất là 6 nước) và tôi sẽ cho chúng xem hình ảnh dân VN biểu tình và bị đàn áp, chỉ vì họ yêu và bảo vệ MT. Tôi sẽ vào Uni, liên lạc các tổ chứng đội nhóm BVMT và Human Rights, Fair Trade, Global Experiences,…vào Council Government dán các poster về tình hình VN. Tôi có kỹ năng làm các Presentation và đứng nói chuyện trước đông người. Càng có nhiều người biết và quan tâm thì các bạn càng an toàn, vì sự an nguy của các bạn sẽ đi cùng với lợi ích của giai cấp lãnh đạo.

Sẽ không ai chơi chung với cái thứ gia đình chuyên đánh đập con cái, và cũng sẽ có những điều kiện về nhân quyền khi các bác LĐ nhận tiền viện trợ từ nước ngoài. Họ đánh các bạn, họ mất quyền lợi.

Thí chốt thì mất xe. Chỉ sợ họ đánh lén thôi. Cái này gọi là Cờ Rình….

Cờ tàn và vị trí của con chốt

Sau một đời làm giàu, các chính khách cần nhất là được “hạ cánh an toàn”. Kẻ thì mua nhà nước ngoài, cho con du học rồi bám trụ nơi ấy chờ ngày…thoát thân. Kẻ mua đô gởi NH Thụy Sỹ, mặc kệ kinh tế trong nước lạm phát phi mã. Rục rịch một phát là chúng chạy biến, để lại đất nước tang hoang, người dân nghèo cõng một đống nợ TG. Đó là bọn “chiếu trên”, đám chậm chân hơn thì vẫn mong cầm hơi lâu lâu đủ để chúng làm giàu cho con cháu. Nói chung thì ai cũng muốn ở lại nước Việt, an hưởng tuổi già, nhìn con cháu giàu sang mà không sợ bị trả thù.

Nếu thời thế cứ yên bình mãi thì không có gì để nói, Hoàng Thượng vạn tuế. Nhưng mà dân chưa kịp nổi can qua thì ngoại bang đã bắt đầu xâm lấn, buộc cả đám Vua Quan phải lựa chọn một mất một còn. Đã qua rồi cái thời “chia chác” và “nhường nhịn”, XH hôm nay đang trên bờ vực thẳm giữa 3 kẻ thù: Tàu, Mỹ và người dân. Thế “chân vạc” đã được hình thành rõ ràng: theo Mỹ và TG là Thiên Thời, bám Tàu theo CS là Địa Lợi, còn yếu tố nhân dân tuy có phần mờ nhạt nhưng bắt đầu khiến các Quan lo sợ. Tàu rất giỏi trở mặt, còn Mỹ đã từng buông tay, chỉ cần 1 phe thất trận là sẽ bị “nướng chín” bởi người dân – vốn căm thù cả hai bên.

Chưa bao giờ sự đấu đá quyền lực lại xãy ra căng thẳng như lần này, bởi vì cả 2 đều biết rằng mất là trắng, thắng làm vua thua thì làm giặc chứ không còn chuyện thỏa hiệp cùng chia chác nữa – chả còn nhiều gì để mà chia phần. Trong thế cờ tàn này, người dân bắt đầu có vai trò – dù không cầm được lá phiếu nào. Một số thằng đã ăn no, giờ muốn lật kèo để được lòng dân, trở thành “anh hùng dân tộc”. Đám còn lại cố thủ cũng lo canh cánh, chả biết giữ được bao lâu khi mà XH đang bắt đầu tới đỉnh điểm của sự sụp đổ. Một phần lớn thằng nhát cáy, theo gió bẻ măng đã ngả sang phe “cấp tiến” để hòng được sống thêm kiếp nữa, khỏi lo sự trả thù của người dân. Đám này ngày càng nhiều theo cấp số nhân, và là những thằng…ác nhất! Lịch sử cho thấy một điều: những thằng lính giữ tường Berlin là những thằng chạy đầu tiên khi tường này bị đổ. Những thằng làm mất lòng dân nhiều nhất là những thằng sẽ đổi mới trước tiên, là những đứa sẽ quay súng lại bắn những “thằng đồng chí” để lập công với nhân dân. Những thằng CA “chống khủng bố”, ban đầu sẽ bắn vào dân đấy, nhưng khi càng nhiều người tiến lên thì chúng sẽ quay súng lại để bắn bọn lãnh đạo, vì cuối cùng thì số đông sẽ thắng. Hãy nhìn Liên Xô – Nga, Myanma và Cuba, ta sẽ thấy rõ thành phần nào sẽ đổi cờ trước tiên, chính những thằng cầm súng và lái xe tăng đấy!

Tôi xem báo mạng, thấy lực lượng CA và Quân Đội dàn trận bảo vệ Đại Hội, diễn tập chống người dân. Nhìn thì dễ sợ thật đấy, nhưng đó chính là con dao 2 lưỡi, chỉ cần người dân làm cứng lên là chúng sẽ lựa chọn: làm anh hùng hay là kẻ sát nhân bị đời đời nguyền rũa? Cho nên nhiều khi nghĩ vui vui: cả một đám đầu trâu mặt ngựa ngồi vào chung một cái hội trường, chỉ cần…vào hốt một mẻ là trọn gói! Mỹ và Tàu không làm thì để người dân VN làm, dao cầm trên tay nếu bị cướp thì kề vào cổ cũng gần mà!

Cơ hội này không có lặp lại nữa đâu dân tôi ơi! Cứ nghĩ tới con tốt bị Vua đuổi giết, tới cuối bàn cờ đột nhiên lên chức Hậu!